Đóa Hoa Mai

Một trong những kỹ niệm khó quên của tôi thời học sinh của trường trung học Petrus Trương Vĩnh Ký (Sài Gòn). Riêng tặng các bạn Nguyễn Văn Lành, Lê Phước Hải, Trần H. Nghiệp, Phạm Bá Long Ẩn, Vũ Văn Vượng của lớp 12B3 (1972), và các bạn Ðặng T. Danh, Vương V. Hải trong nhóm Petrus-Ký 72 (Sydneỵ)
                                                     Viết tại Brisbane - Phạm Viên Minh, lớp 12B3 Petrus-Ký 1971-1972                        

Năm 1969, mẹ tôi là công chức thuộc Bộ Nội Vụ, đươc thuyên chuyển vào Sài Gòn, để làm việc cho Nha Thuế Vụ. Nên tôi đã theo mẹ và chuyển trường từ một trường công lập thi tuyển trung học Phan Bội Châu (Phan Thiết) thuộc tỉnh Bình Thuận vào trường trung học công lập Petrus Trương Vỉnh Ký (Sài Gòn) từ lớp 10 và theo học cho đến hết lớp 12 (1969 - 1972). Vì là anh chàng học sinh nhà quê lên thành phố, nên tôi hơi lờ qườ trước những sinh hoạt rất nhộn nhịp và đầy ganh đua của các học sinh thông minh ở một trong những trường nổi tiếng nhất thành phố Sài Gòn, thì Lành đã đến với tôi. Với nụ cười tươi vui và đầy thân thiện của Lành, đã xoá tan những cảm nghĩ về ma cũ bắt nạt ma mới trong lòng tôi. Lành đã giói thiệu tôi những bạn học , thầy, cô trong lớp, nơi đậu xe, cũng như cách chuồn ra ngoài qua ngã Ðại Học Khoa Học kế bên. Rồi chúng tôi đã trở thành đôi bạn thân kể từ đó. Vì nhà Lành ở khoảng giửa đường từ nhà tôi đi đến trường, nên hàng ngày hai đứa tôi đèo nhau trên xe Honda để đi học. Gần Lành, tôi học được rất nhiều cái hay mà dữ thì cũng không ít, bởi vì nó học rất chăm nhưng chơi thì cũng không tệ. Thành thật mà nói: Lành là sư phụ tôi thời còn trung học ở Sài Gòn.

 

Vào một ngày cuối tuần của đầu niên học lớp 12B3 (1971), tôi đến nhà Lành chơi. Như thường lệ, tôi cưỡi chiếc xe gắn máy Honda tới trước cửa nhà thì rú ga lên một vài cái hoặc nhấn kèn để làm ám hiệu, thì nghe tiếng nói của chị Hương từ trên lầu 3 vọng xuống:Ao Dai Trang

 

- " Minh ơi, Lành ở trên này. Lên đây chơi để chị nói cái này cho nghe. "

 

Tôi vội chạy lên lầu để gặp chị Hương (là chị cả của Lành). Thấy tôi, chị vội nói:

- " Tuần tới này ở trường chị có tổ chức buổi lễ phát thưởng cho những học sinh xuất sắc nhất     trường, tụi em vô trường chị chơi. Minh tới đó chị sẽ giới thiệu cho con nhỏ bạn chị, rất đẹp và dễ thương, học rất giỏi. Kết quả kỳ thi Tú Tài 1 vừa rồi nó đậu hạng Tối Ưu (High Distinction), nó sẽ được khen thưởng của trường đó. "

 

Tôi hơi lừng thừng một chút vì sự sốt sắng đầy nhiệt tình của chị, rồi vội đáp lại:

- " Thôi đi chị ơi, sao chị không giới thiệu cô đó cho Lành em của chị đi ".

 

Chị Hương trả lời ngay không cần suy nghĩ:

- " Lành không hợp với cô ta đâu, với lại nó là em chị nên chị không muốn bạn mình cặp bồ với em mình. "

 

Tôi nói theo:

- " Tới trường chị chơi thì được, còn làm quen để tán cô nhỏ bạn của chị, thì cho em xin số de. "

Chị Hương vội hỏi:

- " Tại sao vậy ? "

Tôi trả lời

- " Con gái tuổi mà ngang với em, còn học lực mà giỏi hơn em, thì chưa tán em đã thấy thua rồi, còn đi theo cua làm gì cho thấy mệt !!! "

Chị Hương phán ngay:

- " Dân Petrus-Ký gì mà nhát quá vậy, không dám cua gái ! "

Tôi lái sang đề tài khác:

- " Tới ngày đó, làm sao vô trường chị được? "

Chị nói:

- " Phải có thiệp mời. Trường chị có mời nhiều trường bạn tới tham dự, tụi em tới cửa bên hong trường Gia Long chị hoặc bạn chị sẽ dẫn vô. Nhớ đúng 8 giờ rưởi nha ! " Chị Hương là học sinh của trường nữ trung học Gia Long.

 

Lành bàn với tôi nên rủ Hải cùng đi chơi luôn.

 

Xin nhắc lại ở Sài Gòn trước năm 1975, các trường trung học công lập thi tuyển mà nổi tiếng thì: nữ sinh có Gia Long, Trưng Vương, còn nam sinh có Petrus Trương Vĩnh Ký (goị tắt là Petrus-Ký), Chu Văn An. Học sinh giữa những trường này tranh đua với nhau từ mọi phương diện về học vấn cho tới các bộ môn thể thao, như: đố vui để học, đá banh, bơi lội, chạy đua, bóng bàn, bóng chuyền, bóng rổ, vv.... Có năm học sinh giữa hai trường PetrusKý và Chu Văn An, đánh lộn nhau vì tranh đua đá banh....

 

Tới ngày đó, bộ ba chúng tôi gồm có: tôi, Lành và Hải (Lê P. H.) cùng học chung lớp 12B3 của Petrus-Ký, đến trường Gia Long sớm hơn như đã hẹn với chị Hương, nữa tiếng vì chúng tôi sợ không có chổ đậu xe. Ba thằng tôi lờ qườ không biết vô cửa hong bên nào, nên đi vòng từ bên hong phía chùa Xá Lợi qua phía cổng trước để thử coi cửa hong bên kia ra sao?. Con đường Phan Thanh Giản, ở phiá cổng trước của trường Gia Long, hôm nay vắng vẽ làm sao. Ðang vừa đi vừa quan sát cảnh vật chung quanh thì bất ngờ thấy hai cô nữ sinh Gia Long, từ trong trường đi rạ Nhìn thấy chúng tôi đang mặc đồng phục học sinh, quần tây xanh dương dài, áo sơ-mi trắng ngắn tay có mang bản hiệu trường Petrus-Ký trên túi áo trái, nên nói liền với chúng tôi:

- " Mấy anh từ trường Petrus Ký hả, mời mấy anh vô. "

Chúng tôi liền đáp:

- " Cám ơn cô. "

Rồi chúng tôi đi theo sau hai cô hướng dẫn, vừa đi tôi vừa nói với Lành:

- " Chị Hương mày chu đáo quá, cho người đón tụi mình đàng hoàng. "

 

Vừa đến ngay cổng chính của trường nữ trung học Gia Long, thì chúng tôi hơi khựng lại, vì thấy hai hàng nữ sinh đều mặc đồng phục là áo dài trắng và quần trắng, đang so hai hàng ngang quay mặt vào nhau (mặt đối mặt), thẳng hàng từ ngoài cổng đến tận chổ làm lễ. Ba chúng tôi lẳng lặng theo sau hai cô hướng dẫn viên, không nói với nhau một tiếng nào. Trời không lạnh mà tôi đã run lên từ trong lòng, vì hàng trăm con mắt của các cô đang nhìn chúng tôi chầm chầm với những nụ cười khúc khích, tinh nghịch và ranh mãnh trên môi như để trêu ghẹo, thách đố. Không run lên sao được, chúng tôi đến đây vì sự ham vui, tò mò muốn tìm xem sự náo nhiệt ở một trường nữ trung học nỗi tiếng này, và chúng tôi chỉ là những người đi coi chui (coi cọp, bán chính thức, không có một thiệp mời nào cả cầm trong tay), thì giờ đây bổng phút chốc trở thành những nhân vật quan trọng y như là thượng khách đang đi duyệt qua hai hàng rào dàn chào danh dự của các cô nữ sinh nàỵ Nghe âm thanh tiếng cười của các cô nữ sinh, tôi quay ngang nhìn Lành rồi Hải, thấy hai lổ tai và mặt tụi nó đỏ bừng lên vì thẹn, còn tôi thì cũng vậy thôi, mặt nóng lên nhưng vì da đen hơn nên có lẽ ít thấy hơn. Ði được độ chục bước, ở giửa rừng người con gái này, chúng tôi nghe máy phóng thanh xướng lên:

 

- " Ban Ðại diện trường Trung Học Petrus Trương Vĩnh Ký đến. "

 

Không hẹn mà cả ba chúng tôi đồng quay lại nhìn nhau, và đồng hiễu ngầm rằng: " họ đã nhầm chúng tôi đến tham dự với tư cách là Ban Ðại Diện của trường Petrus-Ký ". Sau cùng, họ đưa chúng tôi đến chỗ ngồi dành cho các Ban Ðại Diện của các trường bạn. Vì tới sớm nên chúng tôi được ngồi ở hàng nghế phiá trên hết. Một lát sau, thì có đầy đủ các ban đại diện của các trường bạn khác đến, tôi vẫn luôn quay lại phía sau nhìn ra cổng coi mấy thằng trong Ban Ðại Diện của trường tôi có đến chưa, nhưng vẫn không thấy gì. Lúc đó có ba cô nữ sinh tiến đến chúng tôi và một cô tự giới thiệu:

- " Tôi là Tổng Thư Ký trong ban chấp hành cuả trường Gia Long , hân hạnh chào mừng các anh, xin cho biết một trong ba anh, ai là Tổng Thư Ký của Petrus-Ký? "

Thằng Hải nhanh nhẩu trả lời:

 

- " Anh Tổng Thư Ký của trường chúng tôi vì có nhiệm vụ sẽ tới sau, lát nữa tôi sẽ giới thiệu với các cô, tôi tên là H., còn đây là L. và đây là M. ". Hải đưa tay chỉ về phiá Lành và tôi. Một cô khác, đứng kế bên trái tôi, vôị hỏi thêm:

 

- " Vậy có anh nào là Trưởng Khối Báo Chí Không? ".

 

Thằng Hải liền bán cái qua tôi, với nụ cười trên môi quay sang nhìn tôi, đá long nheo một cái, rồi dơ tay chỉ qua tôi một cách vô tội vạ, không thương tiếc. Với cái đá long nheo cuả nó, tôi đã hiễu ngầm là: " tao đã làm xong, bây giờ tới phiên mày, phải tìm cách ứng biến và xoay sỡ đi ". Cô ta nhìn vào mặt tôi rồi hỏi vặn thêm một lần nữa cho chắc ăn:

- " Anh là Trưởng Khối Báo Chí? "

Tôi vội trả lời:

- " Không, tôi không phải là Trưởng Khối Báo Chí mà là Phụ Tá Khối Báo Chí. "

Thật ra, tôi không biết trong trường tôi có chức vụ Phụ Tá Báo Chí? hay không nửa, nhưng mà tôi đã lỡ leo lên lưng cọp rồi thì phải phiạ ra luôn. Cô ta được trớn hỏi tiếp:

- " Chủ đề báo chí năm nay của các anh là chủ đề gì? "

Tôi vôị đáp :

- " Tình yêu và tuổi trẻ "

Cô ta hỏi tiếp:

- " Anh vui lòng cho biết quan điểm riêng của anh về tuổi trẻ hôm nay trước hiện tình đất nước được không? ".

 

Cô ta có một giọng nó thật ngọt ngào, câu hỏi thật sắc bén và nhìn thẳng vào mắt người đối diện làm cho tôi khó mà né tránh, tôi đang lúng túng tìm câu trả lời thì trên loa bổng xướng lên:

- " Ông, Tổng Trưởng Quốc Gia Giáo Dục đến. "

Tất cả mọi người đều vội vàng đứng lên để đón chào Ông Tổng Trưởng. Thế là cuộc mạn đàm giữa chúng tôi và Ban Ðại Diện trường Gia Long tạm ngưng, họ từ giả chúng tôi để về vị trí cuả họ. Tôi thầm cám ơn Ông Tổng Trưởng (Ngô Khắc Tỉnh), phải chi ông đến sớm hơn một chút nữa thì chúng tôi đở biết mấy. Cụ Phó Tổng Thống Trần Văn Hương cũng đến, tiếp theo là Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đến.

 

Buổi lễ chính thức bắt đầu là lễ chào quốc kỳ, bà Hiệu trưởng lên đọc diễn văn chào mừng quan khách, nói lên cái ý nghĩa ngày lể phát thưởng hôm nay. Trường nữ trung học Gia Long có cái truyền thống là hàng năm vào đầu niên học, có cái lễ phát thưởng cho những học sinh mà có thành tích học hành xuất sắc, như thi Tú Tài 1 (cuối năm lớp 11) mà đổ hạng Ưu và Tối Ưu thì được tuyên dương khen thưởng trước toàn trường và được trao tặng một đóa hoa maị Một nữ sinh đại diện trường đã lên phát biểu, cám ơn sự giáo dục dạy dổ cuả các thầy cô cho các thành quả mà các cô có được ngày hôm naỵ Rồi đến diễn văn của các quan khách: Tổng Trưởng Giáo Dục, Phó Tổng Thống, Tổng Thống. Trong diễn văn của Tổng Thống, thì đaị để như sau:

- " Khuyên nhũ con em cố gắng học hành noi gương cha ông, và cho biết bà Tổng Thống Phu Nhân đã là nữ sinh của trường Gia Long vào năm 1949 (? không nhớ rỏ lắm). Có đoạn ví von, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã nói: Chính phủ chúng tôi cũng có một quân trường gọi là Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam ở Ðà Lạt (TVBQGVN) cũng có một cái truyền thống là hàng năm các SVSQ tốt nghiệp được trao tặng cho một đóa mai vàng, với cấp bậc Thiếu Úy để trở thành những Sĩ Quan ưu tú trong QLVNCH, v v... Tôi với cương vị là một Tổng Thống, tôi sẽ nghiên cứu để TVBQGVN làm lễ kết nghiã anh em với Trường Nữ Trung Học Gia Long.... ", v.v...

 

Sau khi buổi lễ chấm dứt, tôi quay nhìn lại phiá sau thì thấy mấy thằng trong Ban Ðại Diện của trường tôi đang đứng phiá sau hàng ghế cuối chót. Ba đứa tôi tiến đến tụi nó, anh Tổng Thư Ký hỏi Lành:

- " Tụi bây làm sao mà có chổ ngồi trên đó ngon vậy hả ?"

Tôi nghe nó hỏi vậy, tôi liền hỏi:

- " Chớ tuị bây đi ngỏ nào vô mà tụi tao nhìn mà không thấy vậy ? "

- " Tao bị bể bánh xe, nên đến trể. Ðậu xe thật xa rồi lết bộ tớị "

Hải được trớn lên tiếng giả bộ trách khứ, của kẽ cả nói:

- " Mẹ kiếp tuị bây, Ban Ðại Diện Trường mà còn đi trể dám tới sau cả Tổng Thống nữa chứ ?!!! "

Tổng thư Ký đáp:

- " Tụi tao thấy Tổng Thống tới chứ, nhưng dàn an ninh của Ổng bao quanh hết làm sau đến gần, mà đi cổng trước được, tụi tao phải vô cổng bên hong, nhưng mà mấy cổ nói có Ðại Diện của Petrus-Ký ngồi phiá trên đó, nhìn thấy tụi bây tao cũng an tâm một chút. "

Tôi mừng quá quay laị nó với thằng Trưởng Khối Báo Chí:

- " Ê, Cường. hồi nảy tụi Ðại Diện Gia Long có phỏng vấn tao, hỏi chủ đề báo chí của trường mình năm nay là gì? Tao đã trả lời thế cho mày là: Tình yêu và tuổi trẻ rồi đó. "

Nó nghe hoảng hồn trả lời:

- " Oh! mày hại tao rồi! Năm nay mình làm chủ đề khác, chủ đề đó đã làm năm ngoái rồi ! "

Tôi nói với nó:

- " Tao đã nói với tụi nó rồi, mày muốn đổi cái gì thì đổi, bây giờ tụi tao chẩu. "

 

Ba đứa tôi trực chỉ về trường để học những giờ còn lại trong ngày. Chúng tôi đậu xe bên Ðại Học Khoa Học, rồi vô cổng trước để vào lớp. Hôm nay chúng tôi có giờ Lý-Hóa với thầy Nguyễn Sỹ Thân. Thầy đang giảng bài, thấy ba thằng tôi vào lớp thầy phán ngay:

- " Ba đưá bây đi đâu mà bây giờ mới vào lớp ? "

Lành đáp:

- " Thưa thầy, chúng em đi tham dự lễ phát thưởng bên trường Gia Long, mới về. "

Nhìn ba đứa tôi xong, thầy bảo:

- " Thôi vào chổ ngồi đi ! "

Tôi biết, thầy lầm tưởng chúng tôi là những chức sắc trong Ban Ðại Diện cuả trường.

Những năm sau này, khi gia nhập vào TVBQGVN, là một Sinh Viên Sĩ Quan, tôi cũng lại được tham dự lễ gắn " hoa mai vàng " trong ngày mãn khoá của khóa đàn anh và cũng chính do Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu chủ tọa nưã, nhưng lần này không có nghe nói gì về việc: kết nghiã anh em giưã TVBQGVN với trường nữ Trung Học Gia Long. Từ nay vĩnh viễn sẽ không bao giờ có ngày ấy nữa. Có chăng là chỉ còn lại trong ký ức tôi mà thôi.

 

Phạm Viên Minh (Brisbane, Australia)

 

 

 

Recent content

Latest discussions

Latest wiki posts

No wiki posts have been added to this group yet.

Latest documents

Latest blog posts