Petrus Ký Petrus Ký
Chào bạn đến với Petrus Ký
Monday, January 05 2009 @ 09:05 PM MST

Chào bạn đến với Petrus Ký!

Petrusky.net mong muốn trở thành một nơi gặp gỡ của những bạn bè, thầy cô, và của những ai dính dấp một chút gì đó với ngôi trường mang tên Petrus Ký, thành phố Saigon, Việt Nam. Hoặc những ai chỉ có một chút vấn vương đến ngôi trường đó, một chút tình cảm mến yêu ngôi trường hay những con người ở đó, xin mời bạn hãy ghé thăm Petrusky.net như bạn đã bao lần đến ngày xưa.

 Cổng trường

Khổng Mạnh Cương Thường Tu Khắc Cốt
Tây Âu Khoa Học Yếu Minh Tâm

  View Printable Version 

Giáo Sư Vũ Ký từ trần

Tin Buồn

Nhận được tin buồn:

Giáo Sư Vũ Ký

 

Cựu Giáo sư Quốc Văn trường Trung Học Petrus Ký,

đã từ trần vào lúc 16:10 (giờ Brussels) tại thành phố Brussels, Belgium

ngày 14 tháng 11 năm 2008,

hưởng thọ 88 tuổi.

 

Giáo Sư, Nhân Viên và cựu học sinh Petrus Ký tại hải ngoại và quốc nội  thành kính chia buồn cùng tang quyến của Thầy và cầu nguyện hương hồn Thầy sớm tiêu diêu miền miên viễn.

 

 

Featured Media Album

Trường Xưa (80)

Hình ảnh trường ngày xưa

Updated 02:03PM - Wednesday August 20 2008

Sub Albums (2)
 

  View Printable Version 

Tập thơ "Những Cuộc Tình Dang Dở"

Thơ

Tập thơ "Những Cuộc Tình Dang Dở" by Phạm Doanh

Nụ hôn đầu

Suốt đời anh nhớ mãi nụ hôn đầu
Mười tám tuổi ôi vụng về biết mấy
Môi tìm môi mà lòng nghe lau sậy
Rung rung trong cơn lốc yêu đương
Tim đập như những hồi trống tan trường
Mồ hôi rịn trong bàn tay khờ dại
Lòng hoang dã như thú rừng sa bẫy
Trong mùi thơm ngào ngạt của môi em
Quyện trong hương dạ lý tỏa êm đềm
Nụ hôn đó cho anh thành người lớn
.......
Rồi năm tháng vẫn lạc loài nơi chốn
Quê hương người ta một kiếp lang thang
Giữ trong tim như giữ một kho vàng
Nụ hôn ấy trong một đêm thần thoại .


_______________________________________

Châu Chấu Lá Dừa

Anh vẫn nhớ ngày nao yêu dấu
Em lấy lá dừa nước màu xanh
Bàn tay khéo kết thành châu chấu
Làm món quà để tặng riêng anh

Anh cất túi giữ gìn tha thiết
Cho đến khi châu chấu úa tàn
Và mùi lá không còn tinh khiết
Phải vất đi rôì tiếc miên man

Cuộc sống chẳng cho mình chung lối
Em thướt tha áo cưới cài hoa
Anh say sưa hoang tàn mỗi tối
Bóng đổ dài đường phố lạ xa

Đã bao lần anh cầm nhánh lá
Giống lá dừa thon thả xanh tươi
Nhưng con chấu anh làm tệ quá
Vò trong tay mà hận cả trời

Rồi những lúc qua đồng cỏ dại
Bồi hồi khi nhìn thấy chấu bay
Lại thấy lòng tiếc thương mãi mãi
Về khung trời đã vuột tầm tay

Về hạnh phúc dại khờ đánh mất
Để chuyện mình thành chuyện khói mây
Ôi sao giữa cánh đồng bát ngát
Lựa chỗ ta ngồi chấu lại đây .


_______________________________________

Tìm laị dấu xưa

Bước chân về lại căn nhà
Chôn bao kỷ niệm của ta một thời
Bao nhiêu năm ấy qua rồi
Mà nghe lòng vẫn bồi hồi tiếc thương

Mộng du chân vẫn quen đường
Con đường nhỏ hẹp thân thương ngày nào
Căn nhà vắng lặng làm sao
Hỏi thăm mới biết đã bao tháng ngày
Ngươì đi về phía chân mây
Để ngươì về lại đứng đây đắm chìm
Tựa lưng cánh cửa im lìm
Thả hồn ký ức đi tìm ngày xưa

Nhớ tay ai hái lá dừa
Kết thành châu chấu để đưa tặng mình
Người xinh làm chấu cũng xinh
Ân cần anh nhận như tình em cho
Năm xưa trong tuổi học trò
Lòng say men lạ khiến cho biếng lười
Nhớ sao ánh mắt tiếng cười
Một thời hoa mộng một đời tiếc thương

Bóng ai nhẹ bước bên tường
Giật mình tưởng bóng người thương đón chào
Khi đi đánh mất mộng đào
Khi về lại mất lối vào nhà em .


_______________________________________


Tình muộn

Ta yêu nhau lầm lỡ
Gặp nhau lúc muộn màng
Anh tuổi đời quá nửa
Em cũng đã sang ngang

Chia cho nhau cốc rượu
San sẻ nỗi đắng cay
Ly này anh chưa cạn
Cớ sao dường như say

Nghe mình như cát bụi
Ta cho nhau ngậm ngùi
Ngoài trời mưa thác đổ
Để cuộc tình mù khơi

Ta như hai tuyến đường
Xe lửa đến hai phương
Gặp nhau trong khoảnh khắc
Tạo làm chi vấn vương

Trên tuyến đời đã định
Anh trở lại gia đình
Quên Sài gòn nắng đổ
Quên cả chuyện chúng mình

Rồi đêm đêm thức giấc
Vợ hiền vẫn ngủ say
Ôi cùng giường khác mộng
Ân ái chẳng vẹn đầy .

______________________________________

Bốn mùa thương nhớ

Em,
Anh đã thu bao giải nắng vàng
Để dành sưởi ấm lúc em sang
Bảo mây đi đến vùng sa mạc
Mùa hạ vì em chẳng sớm tàn

Em,
Lấy bao nhiêu chiếc lá thu rơi
Đem nhân với tất cả sao trời
Là bấy nhiêu lần anh đã gọi
Tên Em trong thao thức một đời

Anh yêu em! em có biết không
Yeu em suốt cả một mùa đông
Năm nay tuyết chẳng nhiều như trước
Chắc để cho em bớt lạnh lòng

Rồi xuân đến em còn ở lạỉ
Để cùng anh ăn tết nước ngoài
Hay về bên kia cho thương nhớ
Giết chết lòng anh trọn tháng ngày

Thôi anh không nhắc đến nữa đâu
Nhắc đến càng thêm nặng gánh sầu
Bây giờ mình có nhau bên cạnh
Rồi mất còn hơn chẳng gặp nhau .


____________________________________

Đi Tìm Ảo Mộng

Dáng ai đi bên kia đường ngập nắng
Nét dịu dàng tà áo trắng nhẹ bay
Sao đi ngang mà chẳng ghé vào đây
Chắc không phải người anh đang chờ đợi

Tiếng nhạc êm đưa nhớ thương vời vợi
Chủ nhật chiều chẳng thoáng gợn bóng mây
Anh ngồi đây trong bóng mát hàng cây
Để nhìn thấy tình yêu là ảo mộng

Bao năm tháng miệt mài theo hình bóng
Tự tạo ra rồi tìm kiếm trọn đời
Biết bao lần đã bỏ dở cuộc chơi
Vì người chẳng chấp nhận tình tuyệt đối

Tình của ta quá nồng nàn sôi nổi
Và đam mê say đắm chẳng bến bờ
Muốn cuộc tình mãi mãi giống như mơ
Cho tất cả và cũng đòi tất cả

Tình yêu đó với em là vòng khóa
Nên nửa đường em bỏ cuộc hành hương
Trở về trong một mộng ước bình thường
Để ta vẫn đi tìm vùng đất lạ .

 

______________________________________

Chờ đợi không cùng

Dù không hẹn anh vẫn mong em đến
Cứ ngóng trông một ảo diệu bất ngờ
Dáng ngập ngừng em bước qua khung cửa
Ddể chuyện tình không phải chỉ là mơ

Anh ngồi đếm từng giờ rồi từng phút
Bàn chung quanh đã thay khách mấy lần
Bao thuốc lá sắp vơi gần một nửa
Cho đợi chờ như sương khói phù vân

Em không bắt được lời tha thiết gọi
Anh phát đi trên làn sóng siêu hình
Tần số đó vì người không cảm nhận
Thôi cũng đành mang tâm tưởng điêu linh

Suốt một đời anh đi tìm ảo ảnh
Chắc là điên nên không hẹn, cứ chờ
Biết nơi đó có em nhưng chẳng đến
Nên một mình trong quán nhỏ bơ vơ .


______________________________________

Vết hằn trên đá

Lòng mang nặng vết thương tâm tưởng
Như vết hằn trên tượng đá đen
Vì yêu nên rất tật nguyền
Trái tim trót đã lạc quyên cho người

Thưở mười tám hai mươi khờ dại
Yêu một lần rồi mãi vấn vương
Hai mươi năm vẫn nhớ thương
Dù ngươì yêu đã vẹn đường lưá đôi

Người ta chẳng phụ tôi ngày ấy
Chính vì tôi làm gãy nhịp cầu
Ra đi không hẹn trước sau
Mang tình lặng lẽ ôm sầu mình ta

Tấm thiệp cưới quê nhà đưa lại
Giữa mùa thu hải ngoại mưa buồn
Có người hôm ấy điên cuồng
Đốt thư ..
xé ảnh ..
đập luôn cây đàn

Rồi ngày tháng hoang đàng lãng phí
Đường đời còn nghĩa lý gì đâu
Dán hình mơ chuyện Bích Câu
Nồng cay uống mãi phá sâù trong tim

Rồi mê mải đi tìm hình bóng
Trong cuộc đơì ảo mộng phù sinh
Có ai bắt phải chung tình
Sao ta cứ để cho mình xót xa ...
xót xa ..

 

Anh thiếu em, anh nhớ em

Anh thiếu em, khung tơ buồn thiếu lụa
Con thoi nằm ngơ ngác ở trên giàn
Trong vườn dâu bao cành lá úa vàng
Và cái kén cũng không buồn quấn chỉ
Anh thiếu em như bánh chưng thiếu nhị
Gói nhập nhằng bằng giấy báo vàng ôi
Gạo chưa nhừ đã tắt lửa hương rồi
Anh thiếu em đời anh là thế đó

Anh nhớ em như cánh buồm mong gió
Và con ong nhớ mật ngọt hoa rừng
Vỏ ốc buồn nhớ tiếng sóng trùng dương
Đồng khô cháy nhớ lúa vàng thơm ngát
Anh nhớ em như trẻ con đi lạc
Khóc rưng rưng quên mất cả lối về
Nhớ đến khi tim óc đã dại tê
Cho cuộc sống xung quanh thành xa lạ.

"
""


==========================

Anh vẫn người thua cuộc

Em quay gót thanh tao
Chẳng hay con nước nào
Từ trên nguồn đổ xuống
Cho tuổi đời hư hao

Cho tháng năm sầu muộn
Khi đưa tiễn nhau vào
Thiên thu từng ngón vụng
Hồn lưu lạc vì sao?

Tìm ai trong thung lũng
Đời giá lạnh xiết bao
Lá bay theo gió lộng
Ngoài khơi biển thét gào

Quanh ta đầy trống vắng
Dù vẫn biết khát khao
Nhớ mắt môi ngày trước
Nhớ giọt nắng bên rào

Từ em quên lời hứa
Anh phong kín niềm đau
Trong anh ngàn ngọn lửa
Thiêu đốt mỗi tế bào

Dù soi mình trong nước
Hay diện bích thạch cao
Anh vẫn người thua cuộc
Còn chi, chỉ tiếng chào.

"
""

==========================

Anh về che giấu hình hài

Anh về che giấu hình hài
Thu người như một bào thai đợi ngày
Mây hồng trên ấy còn bay
Còn thương tiếc mãi những ngày có em
Phải chăng giọt nắng bên thềm
Cũng hiu hắt đọng chút thiền từ đây
Có niềm hạnh phúc trong tay
Mất rồi mới hiểu đời này hư không.

"
""

==========================

Ðã qua bao mối tình băng hoại

Lặng lẽ ngày qua nhạt nắng chiều
Tiếng chuông hoà tiếng thú hoang kêu
Ðàn chim xoãi cánh miền vô định
Cành liễu ơ hờ vệt hắt hiu
Một phút nhập thiền hoài tịnh độ
Nửa đời suy bại chuốc cô liêu
Ðã qua bao mối tình băng hoại
Biết đến khi nào hiểu chữ yêu.


==========================

Ôm bao kỷ niệm

Màu thời gian chóng phôi pha
Còn vương vấn lại trong ta ngậm ngùi
Có em đôi lúc có vui
Em đi, tia nắng cũng lùi gót chân
Từ tâm, em thật từ tâm
Hồn anh lắng đọng những trầm tích xưa
Em đi mây khóc thành mưa
Hai mươi năm nữa anh chưa định thần
Ôm bao kỷ niệm ân cần
Lạc loài tâm tưởng xa gần bản năng
Đá ong đắp mộ xây lăng
Ánh trăng thắp nến để tang mối tình.

==========================

Ảo mộng

Tấm áo rừng thu chuyển sắc vàng
Vắng người tâm tưởng chợt hoang mang
Căn phòng lạnh lẽo càng hiu quạnh
Chăn chiếu đìu hiu lại ngỡ ngàng
Cứ ngỡ dáng em êm giấc diệp
Đâu ngờ bóng tối mị nhân gian
Cớ sao mình vẫn còn mơ mộng
Dệt mối tình si rất muộn màng.


==========================

Bình khô đập chén cả cười với nhau

Đêm nay ánh trăng vàng lơ lửng
Gió nhẹ lay hờ hững cành cây
Đắng cay lời cuối là đây
Ngày mai xa cách cho đầy nhớ thương

Ta cùng em quỳnh tương chén cạn
Nhớ bao ngày bầu bạn bên nhau
Cung đàn gieo tiếng oán sầu
Yêu chi cho lắm mà đau thế này

Thôi em nhé chia tay nhau nhé
Một người đi làm kẻ phiêu bồng
Một người áo cưới theo chồng
Còn đâu chén ngọc rượu nồng cho nhau

Trăng mười chín bắt đầu khuyên khuyết
Thương cuộc tình và tiếc ngày xanh
Từ nay chiếc lá xa cành
Anh về miền gió cát đành quên thôi

Thôi cứ để chôn vùi kỷ niệm
Nhắc làm chi những chuyện u hoài
Coi như tích Nhị Độ Mai
Giấc mơ thoáng nhẹ, dâú hài cỏ hoang

Bầu rượu cạn xoay ngang cười ngất
Em hỏi ta dám bất chấp đờỉ
Thôi, mai đám cưới em rồi
Trả em nguyên vẹn về người lạ xa

Đêm nay ánh trăng tà lạnh lắm
Sưởi cho nhau canh vắng thế thôi
Em về bên phía kia đôì
Còn ta diện bích, mộng đời u minh

Ta chẳng tiếc cuộc tình dang dở
Chỉ nghe tim đã vỡ tan rôì
Coi như duyên nợ lứa đôi
Cầm bằng sông nước cuốn trôi mịt mùng

Cùng một nỗi niềm, chung tâm sự
Uống cho đầy tư lự đêm nay
Lâu rồi chẳng có dịp say
Rôì đây như khói mây bay cuôí trời

Ừ thôi nhé ta rời phố vắng
Đếm tháng ngày cho trắng bàn tay
Trong lần nửa tỉnh nửa say
Tên người ta gọi vơi đầy hồn hoang

Còn đâu đó hương thoang thoáng nhẹ
Tiếng kinh hòa tiếng kệ điêu tàn
Trách trời cắt đứt tơ vàng
Tình vưà chớm mộng, đoạn tràng lên ngôi

Uống đi em, nữa rồi là mâý
Mỗi khi say lại thâý người xưa
Mai này trên bước nắng mưa
Đêm nay nhớ mâý cho vừa em ơi

Uống chung hết, trả cho đời
Bình khô đập chén cả cười với nhau.


==========================

Bóng hạc chân mây

Chiều trôi rút lại suối vàng
Em, con chim hạc ngút ngàn chân mây
Anh trong đau nhức niềm tây
Dõi theo bóng hạc, tiếc ngày tháng qua
Phai dần trong ánh nắng tà
Ôi, con hạc trắng bay xa mất rồi
Gục đầu trong nỗi đơn côi
Hạc ơi hạc có nghe lời từ tâm.
""

==========================

Bóng ma trong đêm

Nửa đêm chợt thấy bóng em về
Trong ánh chập chờn giữa giấc mê
Tóc xõa ngang lưng và áo trắng
Mắt buồn giọng nói rất lê thê
Lửa hương tình cũ còn vương vấn
Dù thác chưa quên một ước thề
Tôi với theo em, tà áo nhạt
Nhạt nhòa ảo ảnh một cơn mê.

 

==========================

Bóng nhạn cuối chân đèo

Ôi giấc ngủ hoang vu làm mệt quá
Vời vợi em, bóng nhạn cuối chân đèo
Ta bám trên từng mỏm đá cheo leo
Ta với hụt, bàn tay đầy mộng mị
Rơi hun hút trong khoảng không kinh dị
Ta cong người ôm lấy vạn vì sao
Em ở đâu? chẳng thấy một câu nào
Có tìm mãi, có gọi hoài cũng thế

Người yêu hỡi, tên em lời kinh kệ
Ê a hòa trong điệp khúc ru hời
Ta bật cười, ta cắn chảy máu môi
Ta mở mắt, vẫn chỉ là đêm tối
Con thuyền vỡ lênh đênh ngàn bão nổi
Một kiếp người nào háo mãi luân lưu
Dù lang thang linh hồn vẫn lao tù
Trong khắc khoải, trong cơn mê đày đọa

Ôi giấc ngủ hoang vu làm mệt quá
Vời vợi em, bóng nhạn cuối chân đèo
...


==========================

Bóng đổ chiêu hồn

Bóng dài theo nắng hoàng hôn
Bóng người, bóng núi quyện buồn với nhau
Từ yêu thương đã thay màu
Dòng sông ký ức chở sầu về xuôi
Một người đành đoạn quên lời
Một người cúi mặt nghe trời đổ mưa
Đắm chìm trong kỷ niệm xưa
Lời đau, lời hận cũng thừa thế thôi
Từ nay ảo mộng xa vời
Tình theo ngọn sóng ra khơi đắm chìm.

"
""

==========================


Bến còn nghiêng bóng, em ngoài tầm tay

Ngày xưa trong những chiều vàng
Bên nhau chung bước nắng tràn tóc thơm
Áo em theo gió bay vờn
Bây giờ đừng hỏi ai buồn hơn ai
Nắng còn vương, nước cuốn hoài
Bến còn nghiêng bóng, em ngoài tầm tay
Chiều sông, con nước dâng đầy
Hình như có tiếng thở dài nhẹ rơi.

"
""


Bốn mùa thương nhớ

Em,
Anh đã thu bao giải nắng vàng
Để dành sưởi ấm lúc em sang
Bảo mây đi đến vùng sa mạc
Mùa hạ vì em chẳng sớm tàn

Em,
Lấy bao nhiêu chiếc lá thu rơi
Đem nhân với tất cả sao trời
Là bấy nhiêu lần anh đã gọi
Tên em trong thao thức một đời

Anh yêu em! em có biết không
Yêu em suốt cả một mùa đông
Năm nay tuyết chẳng nhiều như trước
Chắc để cho em bớt lạnh lòng

Rồi xuân đến em còn ở lạỉ
Để cùng anh ăn tết nước ngoài
Hay về bên kia cho thương nhớ
Giết chết lòng anh trọn tháng ngày

Thôi anh không nhắc đến nữa đâu
Nhắc đến càng thêm nặng gánh sầu
Bây giờ mình có nhau bên cạnh
Rồi mất còn hơn chẳng gặp nhau.

"
""

==========================

Biết buồn thì cũng thế thôi

Biết buồn thì cũng thế thôi
Sao lòng ta cứ ngậm ngùi mang mang
Lá xanh rôì cũng úa vàng
Tình nào mà chẳng phai tàn tháng năm
Nước sông lên xuống thăng trầm
Tâm hồn nào có thăng bằng được đâu
Lòng anh như đáy giếng sâu
Em nào thâý được nỗi sâù anh mang.

"
""

==========================

==========================

Câu kệ lời kinh bỏ hết rồi

Người vẫn nhớ và vẫn nhớ người
Thời gian vẫn thế, lặng lờ trôi
Dù mưa hay nắng không còn biết
Câu kệ lời kinh bỏ hết rồi
Lấy bóng hình xưa làm ảo vọng
Cạn dòng tâm tưởng để mau nguôi
Tháng năm dù nhạt nhòa tia nắng
Gọi mãi tên người yêu dấu ơi.


==========================

Còn chấp đời có phải không em?

Khung cửa cài then
Hơi lạnh sau rèm
Tôi nhủ lòng kiên trì nhẫn nại
Bám lấy niềm mặc khải vô tri

Một phút sân si
Duy ngã bất kỳ
Hòn đá ném cho tan mặt nước
Giận mình quên những trước cùng sau

Ôm gối canh thâu
Nghe nặng gánh sầu
Trong những lần dở dang bất toại
Chắc lần này hối mãi không thôi

Dù trở về tôi
Em vẫn đắng lời
Tiếng yêu thương chưa quen nói lại
Còn chấp đời có phải không em?

"
""


Còn gì để tiếc

Chẳng còn tiếc, chẳng mong chi nữa
Giã từ nhau, về giữa cơn mưa
Đường khuya phố vắng người thưa
Bước chân cô độc nghe thừa đôi tay

Thì thôi nhé hôm nay lời cuối
Còn gì đâu để dối lừa nhau
Qua rồi một môí tình đau
Trả em kỷ niệm, nỗi sầu anh mang

Lòng cô quạnh hoang tàn cho lắm
Thì cũng thêm cay đắng hận tình
Tin yêu bỏ lại hành tinh
Anh ngồi diện bích thấy mình ngu ngơ

Hai mươi năm anh chờ ngày đó
Gặp lại em để ngỏ đôi lời
"Tìm em tìm cả một đời
Tìm em những chốn trùng khơi miệt mài"

Có những lúc đêm dài không ngủ
Nhớ về em không đủ ngôn từ
Biết đâu là thật là hư
Tưởng rằng người đó vẫn như thuở nào


Gặp lại em nghẹn ngào khôn tả
Em vẫn còn thon thả mình dây
Nhưng tâm hồn đã dạn dầy
Con tim chai đá chứa đầy dối gian

Tội cho ta lang thang nửa kiếp
Đành coi như là nghiệp đó thôi
Cám ơn người, sáng mắt rồi
Hồn ma năm cũ chôn vùi từ đây.

==========================

Có còn chi mà trả cho người

Trời đổ mưa ngâu
Cho mắt thêm sầu
Quên bao dung, em quên độ lượng
Tình tôi không đối tượng từ nay

Tay nhớ bàn tay
Ngày nhớ tháng ngày
Về đi em, về ôm ngờ vực
Để mặc tôi tâm thức quay cuồng

Có phải mùi hương
Quyện lại trong vườn
Ngỡ từ em, thật ra ảo giác
Vì yêu thương phai nhạt lâu rồi

Ít nhất em ơi
Cũng có một thời
Tôi đánh rơi bao nhiêu cơ hội
Nên biết về xưng tội với ai

Mưa ướt tóc mai
Trên mặt chảy dài
Mưa thấm tận vào hồn băng giá
Có còn chi mà trả cho người

Mưa ơi, tình ơi
Là mất nhau rồi
Chào em
Chào cả cuộc đời
Tình sâu đáy nước, tình trôi theo dòng.

"
""


==========================

Có niềm đau không nói được nên lời

Hoàng hôn xuống, nhạt nhòa dần phong cảnh
Từ em đi anh lưu lạc bưng biền
Dấn thân vào nơi gió cát triền miên
Đời vô định một vì sao lạc lối
Như hôm nay, trong buổi chiều chập tối
Có niềm đau không nói được nên lời
Cứ dâng lên làm nghẹn tiếng con người
Anh lại thấy cuộc đời là bọt biển
Và những lúc dừng chân vùng giới tuyến
Ngắm sao trời anh nhớ ánh mắt em
Nhớ môi thơm và mái tóc mây mềm
Đã vĩnh viễn bên ngoài tầm tay với
Trong tâm thức nhẹ vang lên tiếng gọi
Người tình ơi xa lắm những ngày vui
Dã tràng thôi đừng khó nhọc vun bồi
Hành trang nặng chất đầy toàn kỷ niệm .

 

==========================

Cồn cát buồn như trẻ mồ côi

Trời vẫn xanh, dòng sông vẫn chảy
Hạt phù sa vẫn đắp vẫn bồi
Em còn đây và ta còn đấy
Chỉ chuyện mình đã nhạt phai thôi

Kỷ niệm xưa những chiều thu ấy
Giữ trong tim đến cuối cuộc đời
Cám ơn em dù tình đã gãy
Dù rong rêu đã khuất mù khơi

Chẳng biết đến khi nao trở lại
Coi như là bèo lạc mây trôi
Cành rong tảo dần xa xa mãi
Cồn cát buồn như trẻ mồ côi

Một lần ngã, một lần đứng dậy
Một vết thương thêm, cũng quen rồi
Chỉ mong em mau sao có lại
Niềm vô tư trước lúc gặp tôi

Tôi lại tìm nhưng bao giờ thấy
Một tình yêu trong cõi con người
Trời vẫn xanh, dòng sông vẫn chảy
Tôi lặng nhìn con nước về xuôi.

 

 

==========================

Cứ để người đi

Người đi, thì cứ để người đi
Tiếc nuối hoài mong có được gì
Ngày tháng ân cần nay hết cả
Thời gian hương lửa trước còn chi
Con đường tình sử giờ đôi ngả
Kỷ niệm ngọt ngào được mấy khi
Thôi nhé yêu thương ngần ấy nhé
Niềm đau giữ kín lúc phân kỳ.


==========================

Chào em lần cuối

Chào em lần cuối, tôi đi
Cho nhau còn một chút gì nữa thôi
Chỉ còn bóng ảo quanh tôi
Áo như sương khói, mặt ngơì ánh trăng
Từ em về phía xa xăm
Tôi hoài kéo những sợi tằm dệt mơ
Dù em chẳng biết đợi chờ
Tôi đem thương nhớ đắp bờ quạnh hiu.

"
""

==========================

==========================

Chập chờn giấc ngủ

Từ em về chốn xa vời
Hồi tâm vang vọng những lời kinh đêm
Chập chờn giấc ngủ không yên
Gió lùa khe cửa muộn phiền chiếu chăn
Hơi người còn ấm thơm nồng
Vết son trên gối còn hồng môi em
Từng đêm, đếm mãi từng đêm
Thiếu em tâm tưởng triền miên nỗi sầu.


==========================

Chẳng biết bây giờ em ở đâu ?

Chẳng biết bây giờ em ở đâu ?
Còn chăng kỷ niệm lúc ban đầu
Em đài các thuộc dòng tôn thất
Tôi trưởng thành trên sự khổ đau
Ở lại tôi vào cơn khói lửa
Ra đi em thoát cảnh cơ cầu
Trong luồng biến loạn không sao gặp
Vĩnh viễn đời ta lạc lối nhau.


==========================


Chẳng tìm em trong kiếp này đâu


Em dáng nhỏ về trong mưa hạ
Mang theo màu mắt lạ mây trời
Và đây hoang vắng bên đời
Thiếu em mới biết buồn vui nghĩa gì

Người tô đậm bờ mi lãnh đạm
Nét kiêu sa làm xám hồn tôi
Dù cho thoi hết chỉ rồi
Sao còn vời vợi bóng soi cuối đường

Lối em qua còn vương mùi tóc
Đường em đi cỏ mọc lâu rồi
Rong rêu phong kín tình tôi
Thiếu em là cả cuộc đời hoang vu

Tôi ở lại ngục tù tâm tưởng
Đốt lửa soi phương hướng nơi nào
Đuốc tàn theo gió lao xao
Rã rời muôn triệu tế bào trong tim

Tàn canh bạc nghe mình mỏi mệt
Trắng bàn tay thôi hết mộng ngời
Đã im những tiếng đón mời
Bước chân lạc lối suốt đời mộng du

Còn lại chút tình hư lãng bãng
Cũng nhạt dần theo áng hoàng hôn
Đêm nghe tiếng sói ru hồn
Tận cùng tim óc nỗi buồn chơi vơi

Có những lúc trong lời gió hú
Nghe hồn theo thác lũ trên ngàn
Cuộc tình thôi đã muộn màng
Rượu cần bản thượng ứa tràn nét môi

Tôi lại say để rồi quên hết
Chẳng tìm em trong kiếp này đâu
Vết hằn còn mãi niềm đau
Em đi đi để nỗi sầu riêng ta .

==========================

Chờ đợi không cùng

Dù không hẹn anh vẫn mong em đến
Cứ ngóng trông một ảo diệu bất ngờ
Dáng ngập ngừng em bước qua khung cửa
Để chuyện tình không phải chỉ là mơ

Anh ngồi đếm từng giờ rồi từng phút
Bàn chung quanh đã thay khách mấy lần
Bao thuốc lá sắp vơi gần một nửa
Cho đợi chờ như sương khói phù vân

Em không bắt được lời tha thiết gọi
Anh phát đi trên làn sóng siêu hình
Tần số đó vì người không cảm nhận
Thôi cũng đành mang tâm tưởng điêu linh

Suốt một đời anh đi tìm ảo ảnh
Chắc là điên nên không hẹn, cứ chờ
Biết nơi đó có em nhưng chẳng đến
Nên một mình trong quán nhỏ bơ vơ.


==========================


==========================

Chủ nhật hắt hiu

Vắng vẻ làm sao chủ nhật này
Ngoài kia trời cũng phủ đầy mây
Khu rừng hiu hắt mờ hơi khói
Dãy phố buồn tênh nhạt bóng cây
Đêm tận ngày lên còn vọng tưởng
Đông tàn xuân tới chẳng nguôi khuây
Ai vui chủ nhật nào đâu biết
Đơn lẻ một người ở chốn đây.

 

==========================

Chừng như cơn bão từ sa mạc về


Nỗi buồn gậm nhấm hồn ta
Chừng như cơn bão từ sa mạc về
Từ em quên mất câu thề
Hoang vu một kiếp vụng về niềm đau
Tình xưa nhạt sắc phai màu
Tôi nghe mưa bụi đọng sầu trên mi
Thôi về nhé, tiếc làm chi
Cơn mưa nặng hạt, đường đi nhạt nhòa.


==========================

Chia Cách

Em đi nhé khi còn bóng mát
Hàng cây che nắng đổ trên tường
Cho anh đưa em thêm một lát
Biệt ly nào tránh được vấn vương

Giá anh biến được thành cơn gió
Để lùa vào mái tóc ngát hương
Và mơn man má hồng môi đỏ
Quyện chân em trên mỗi bước đường

Thì chiêù nay chắc anh bớt khổ
Day dứt vì bao nỗi nhớ thương
Thầm thì gọi tên em nho nho?
Phố phường sao vắng vẻ lạ thường

Anh ở lại đây miền hải ngoại
Em về quê mẹ hẳn là vui
Rồi có khi nào em nhớ lại
Những thời gian chia xẻ ngọt bùi

Hôm nay trên chuyến tàu tháng tám
Anh gửi theo em nửa tâm hồn
Còn một nửa chỉ là sống tạm
Ở phương trời em biết hay không

Như vệt khói máy bay để lại
Chuyện chúng mình cũng tựa khói mây
Em đi rồi anh còn đứng mãi
Nắng chưa tàn sao lạnh đôi vai.

==========================

Chiều thu

Có những chiều thu chợt thấy buồn
Lá bay xao xác đến ngàn phương
Công viên thứ bảy đìu hiu lạ
Ghế đá không người vắng thảm thương

Chẳng biết bao nhiêu ngày lá đổ
Mà nay đã ngập choáng con đường
Hàng cây trơ trụi nghiêng nghiêng bóng
Lãng đãng phai nhòa ánh tịch dương

Nhớ một mùa thu, nhớ một người
Đường xưa lất phất hạt mưa rơi
Đầu thu rừng lá vừa thay sắc
Vạt nắng còn vương ấm tháng mười

Em bước nhẹ êm trên lối cỏ
Gót chân cùng nhịp với chân tôi
Tay trong tay tưởng đời hoa mật
Thoáng đấy mà nay đã mất rồi

Rừng thu vàng nhạt nắng phai phôi
Chiều nhẹ dần qua lắng ngậm ngùi
Mơ ảo khói huyền che ngọn trúc
Bềnh bồng mây xám phủ lưng đồi

Con đường trước mặt còn xa lắm
Quán nước ven sông đã đóng rồi
Người khách qua đò không ngoảnh lại
Có gì chua chát đọng trên môi .
==========================

Cho vừa lòng em

Trời mưa, sao vẫn còn mưa
Chắc trời thương cảm người chưa gặp người
Lá còn lạc, nước còn trôi
Nghe trong tiếng gió có hồi chuông vang
Tâm tư khô gắt điêu tàn
Từ trong ký ức muôn vàn tiếc thương
Tình yêu chia ngã ba đường
Mỗi người một hướng lệ vương môi gầy
Trần ai, suốt cõi trần ai
Cho người mê mải miệt mài tìm nhau
Cuộc tình trầm tích tìm đâu
Dấu chân sỏi đá dãi dầu nắng mưa
Đáng chi một chút duyên thừa
Trả em thôi để cho vừa lòng em.

==========================

Chung niệm dư âm (Hát nói)

Công viên lạnh, bóng đổ dài trên tuyết
Hỏi vì đâu người biền biệt bấy lâu nay
Đếm từng đông qua mười ngón tay gầy
Nghe dĩ vãng vẫn ngập tràn đầy đọa

Chung niệm dư âm tồn nhiễu hạ
Cố nhân mạc ảnh hựu bi ai
Người đã quên mà ta cứ nhớ thương hoài
Con châu chấu lá dừa thời đưa đón

Thật giản đơn, điều em lựa chọn
Tấm lòng anh có nghĩa gì đâu
Thả theo con nước qua cầu .

==========================

Dù rất độ từ tâm

Từ tâm, dù rất độ từ tâm
Nhắc đến chuyện xưa vẫn xót thầm
Những tưởng đã qua miền gió cát
Đâu ngờ mãi nợ mối tình thâm
Người đi ngờ vực hồn khô cạn
Tình chết ơi hời dạ phiến băng
Giọt nến lăn tròn theo mắt lệ
Bao giờ đời thấy lại mùa xuân ?

"
""

==========================

Dường như cơn gió

Anh gặp em một ngày ngập nắng
Trời trong xanh gió lặng mây hiền
Tóc nhẹ vương má hồng môi thắm
Lẳng nét cười ánh mắt có duyên

Những sợi nắng hanh vào cuối hạ
Dặn dò nhau sưởi ấm cho em
Vì nơi đây không gian xa lạ
Nỗi nhớ nhà em chắc chưa quen

Em mới đến từ lòng đất mẹ
Anh một đời mang mối hoài hương
Em kể chuyện cốm xanh gạo tẻ
Anh ngậm ngùi nhớ cảnh Hồ Gươm

Trên con đường anh tìm ảo mộng
Gặp em trong hình bóng yêu kiều
Lòng thoáng nỗi nao nao xúc động
Nhưng niềm vui có được bao nhiêu

Em chỉ dừng chân đôi ba tháng
Mà anh vẫn chuốc lấy vấn vương
Rồi em đi như cơn gió thoảng
Có ai còn để nhớ để thương.

"
""

==========================

Em buồn che lấp mặt trời

Kìa em hờn dỗi gì anh
Ngoài kia nắng sớm qua cành trúc xinh
Mắt trong như ánh bình minh
Sao cho ngấn lệ lung linh dâng đầy
Môi hồng thơm ngát hương say
Sao không hé nụ cười bay hồn người
Em buồn che lấp mặt trời
Em vui ảo mộng một đời thênh thang.


==========================

Em cho ta biết vô thường

Trong hồn ta thốc từng cơn bão
Cơn gió xoay cuồng bạo cuốn vào
Nghe tê dại mỗi tế bào
Cho tim óc đã hư hao mấy mùa

Từng cơn sóng lùa qua mỏm đá
Có phải ta với quá tầm tay
Người người tỉnh, chỉ ta say
Vang trong tiềm thức nỗi gầy xác xơ

Còn mang mãi mộng mơ ngày trước
Ta cùng em sánh bước trên đường
Mắt trong mắt, dậy yêu thương
Giật mình thức giấc thấy giường trống trơn

Thôi thì thế, cám ơn em nhé
Em cho ta biết lẽ vô thường
Ngày ngày ta thấy trong gương
Một khuôn mặt rất đáng thương, đáng cười.

"
""

==========================

Em và tôi

Em là con chim nhỏ nhắn
Bay trong suối nắng chiều vàng
Em là cánh hoa xinh xắn
Huy hoàng đón gió xuân sang
Tôi có gì ngoài tay trắng
Và niềm cô độc mênh mang
Đêm khuya đếm từng canh vắng
Yêu em dù rất muộn màng.

 

==========================

Em về bên ấy

Em về bên ấy nhớ gì không ?
Có giữ tình xưa mãi trong lòng
Hay chỉ độ vài năm ngắn ngủi
Yên vui cuộc sống cạnh bên chồng
Tôi người chinh chiến không lời hẹn
Ngày đó chia tay dưới bến sông
Chẳng biết khi nao mình trở lại
Thuyền chưa đến biển, sóng khơi lòng.

 

==========================

Em về bên ấy chưa quen

Em về bên ấy chưa quen
Chắc còn thức giấc hằng đêm ngỡ ngàng
Hắt hiu ngọn nến võ vàng
Tiếng côn trùng tựa tiếng than đáy lòng
Hôm nao áo cưới qua sông
Chừng như đánh mất tuổi hồng thơ ngây
Để đêm mắt lệ dâng đầy
Hằn lên tâm tưởng hao gầy xác thân.


==========================

==========================

Gặp em ở cuối con đường

Em, con chim nhạn vào đời
Ngập ngừng vỗ cánh về nơi nắng vàng
Bên em trời rộng thênh thang
Chập chùng mây trắng, ngút ngàn thông reo
Cánh chim về dưới chân đèo
Anh tan giấc mộng, trông theo chợt buồn
Đời anh đã cuối con đường
Bẽ bàng duyên phận, còn vương vấn gì

Em như một đóa trà mi
Vươn mình trong nắng xuân thì thanh tao
Hồn hoa mơn mởn mộng đào
Nụ hoa tươi thắm đón chào bướm ong
Anh giờ như cội ngô đồng
Con tim băng đá, cõi lòng hoang vu
Bao năm tâm tưởng lao tù
Gặp em chậm mấy mùa thu, muộn màng.

Tuổi em bao ước mộng vàng
Đời anh còn lại lỡ làng hôm nay
Công danh chẳng có trong tay
Mỗi ngày qua, lại một ngày buồn tênh
Nhiều khi trống vắng mông mênh
Tìm quên trong những thác ghềnh vô minh
Này em, đừng tiếc chuyện mình
Cầm bằng như một cuộc tình không may

Bên anh ngày tháng hao gầy
Tình em, giữ kỷ niệm này trong tim
Tình đầu, xưa đã đắm chìm
Còn đây tình cuối, muộn phiền riêng anh.

"
""

==========================

Gặp người trong lúc trầm kha

Gặp người trong lúc trầm kha
Tưởng người độ lượng bắc phà ta sang
Giữa dòng người đổi đò ngang
Để cho con nước ngỡ ngàng trôi xa
Để ta chẳng phải là ta
Như cành rong tảo la đà về đâu
Chắc là còn phải thật lâu
Mới hoàn hồn lại, mới đầu thai đi.

"
""
==========================

Gửi hồn theo gió

Hải triều dâng,
hải triều dâng
Vết chân vừa đó đã dần dần phai
Tay che trước trán,
ngang mày
Một vầng dương đỏ, một ngày lại qua
Trùng dương đón nhận hồn ta
Ghé tai vào vỏ ốc ngà,
sóng reo
Tin yêu bỏ lại sau đèo
Giờ đây còn nỗi quạnh hiu xế chiều
Từ anh tập viết chữ yêu
Là trang tình sử chứa nhiều đắng cay
Dù cho con nước dâng đầy
Tình trôi qua kẽ bàn tay mất rồi.

==========================

Giá như

Giá như em hóa thành chuông
Anh làm dùi gõ nhịp buồn ngân nga
Giá em là hạt thóc ngà
Anh làm dưa mắm đậm đà cơm em
Giá mình chưa một lần quen
Anh đâu từng tối đỏ đèn đợi trông
Giá mình nên phận vợ chồng
Lòng anh đâu rối bòng bong thế này.


==========================

Gió về

Gió về
trên những hàng cây
Gió vờn ngọn trúc
gió lay cỏ bồng
Kìa em sao mải chân bon
Hoa còn chớm nụ, lá còn đọt xinh
Đi đâu vội thế ơi tình
Đi đâu chẳng để cho mình đi chung
Lỡ mai giông tố bão bùng
Đường xa trong nỗi tận cùng có ai
Có ai cho mượn bờ vai
Có ai vuốt mái tóc dài ngát hương
Này em,
sao mãi giận hờn
Để tình khuất nẻo để buồn lên ngôi
Từ em chối bỏ tình tôi
Hình như gió cũng ơ hời gọi tên.

"

Giăng chi mối lụa để rời rạc tơ

Hoàng hôn
tím mộng ban đầu
Niềm vui chớm nụ đã sầu biển khơi
Này em, tình khuất sau đồi
Giăng chi mối lụa để rời rạc tơ
Gót hài vết lạnh ơ thờ
Ánh trăng khung cửa hững hờ phận xa
Bàng hoàng chưa?
có đã là?
Rưng rưng ngấn lê.
nhạt nhòa giấc khuya .


==========================

Hãy về cùng ta

Em tựa cửa nhìn về trước mặt
Núi xa xa tuyết phủ muôn đời
Trắng như màu áo em đang mặc
Buổi chiều buồn lên mắt lên môi

Đã bao năm chưa về thăm lại
Chưa được lần gọi tiếng mẹ ơi
Không biết cả hai bên nội ngoại
Giờ trên tay đếm được mấy người

Đã mấy mùi thu thiên kỷ mới
Bốn ngàn năm đất tổ ngậm ngùi
Nửa cuộc đời em, tôi rong ruổi
Trong con tim băng giá niềm vui

Hãy về nhé cùng ta, ngày hội
Vào Thăng Long, đường phố rong chơi
Để quên đi bao ngày tăm tối
Kiếp tha hương mòn mỏi thân người.


==========================


Hẹn người quán nhỏ

Quán hẹn ven sông quán hẹn người
Người quên không đến để chiều rơi
Cà phê đắng miệng lòng mong nhớ
Thuốc lá vàng tay ngón thả lơi
Trăng chiếu dòng sông trăng ảo thị
Mộng du trần thế mộng ru đời
Nghe làn gió lạnh tràn tâm khảm
Uống cạn tách trà đứng dậy thôi .

==========================

Hỏi người

Em đã thỏa lòng kiêu hãnh chưa
Hay là như thế vẫn chưa vừa
Vẫn còn đày đọa bao nhiêu nữa
Mới đủ nguôi hờn những chuyện xưa ?
Lặng lẽ anh đi tìm dĩ vãng
Chuyện mình dù ít nắng hơn mưa
Dù em quay mặt không còn biết
Vẫn cám ơn lần được đón đưa.


Hoài niệm

Nhớ một ngày, lại nhớ một người
Đường xưa lất phất hạt mưa rơi
Đầu thu rừng lá vừa thay sắc
Vạt nắng còn vương ấm tháng mười
Em bước nhẹ êm trên lối cỏ
Gót chân cùng nhịp với chân tôi
Tay trong tay tưởng đời hương mật
Thoáng đấy mà nay đã mất rồi.

"
""

==========================

Hoài niệm trong hồn

Có lẽ khi nao
Mái tóc phai màu
Ta sẽ về thăm thành phố cũ
Cho vơi niềm lữ thứ trong tim

Như một cánh chim
Lặng lẽ bay tìm
Về khung trời hoa niên mơ mộng
Những cánh diều gió lộng hồn ta

Năm tháng trôi qua
Ký ức nhạt nhòa
Sài Gòn ơi có còn như trước
Đường Duy Tân quán nước hàng cây

Kỷ niệm về đây
Nhung nhớ lên đầy
Ly nước dừa khuôn viên đại học
Uống chung em, môi ngọt tay mềm

Tàn lá me xanh
Quả nặng trên cành
Chia cho nhau trái me chín tới
Mắt em cười vời vợi áng mây

Ta lạc trời Tây
Em vóc mai gầy
Đã vắng tin từ thời binh biến
Biết em giờ sông biển nơi nao .

"
""

==========================

Hoàng hôn hiu quạnh

Ven sông quán nhỏ ngắm hoàng hôn
Chợt thấy cô đơn choáng ngập hồn
Những quãng đời xưa giờ nhớ lại
Như bình minh sánh với hoàng hôn

Những ngày hai đứa có bên nhau
Chỉ thấy đời vui, chẳng biết sầu
Màu nắng trong như màu mắt biếc
Em giờ trôi nổi ở nơi đâu ?

Đời mình có phải xế chiều không
Kỷ niệm còn chăng chỉ chuyện buồn
Tựa áng mây trôi về viễn xứ
Cho dù thệ ước giữ lòng son

Trời chiều đã tắt nắng hoàng hôn
Thôi hết còn đâu những giận hờn
Dù muốn được em hờn giận mãi
Hơn giờ, hiu quạnh giữa miền buôn.

 

==========================

Không Có Em

Không có em cả khung trời vắng lặng
Thiếu giọng cười và bóng dáng thướt tha
Ngoài kia sông con nước chảy la đà
Anh cảm thấy đời không còn chủ nhật
Muốn chối bỏ (cho dù là sự thật)
Giữa đoạn đường nhìn lại thấy hoang vu
Một người đi trời giăng xám mây mù
Người ở lại khóa ngục tù tâm tưởng
Cành rong tảo bập bềnh không định hướng
Anh bập bềnh trong ký ức mù khơi
Tỉnh làm chi, người ấy đã đi rồi
Dìm nỗi nhớ trong lần say ngất ngưởng .


==========================

Lá mù u

Lá mù u, lá mù u
Bay theo cơn gió phiêu du khắp trời
Tìm em suốt cả cõi người
Mỏi đôi cánh nhạn tội đời gió sương
Một lần thương, vạn ngày thương
Bên ghềnh đá tảng trùng dương sóng gào
Lá mù u thoáng lao xao
Theo lòng cơn sóng rơi vào biển khơi
Lá vàng mục nát tình tôi
Mười năm khổ ải, một thời hư hao.

==========================

 


==========================

Lời cho em

Thì em cứ việc nghi ngờ
Trong tôi mệt mỏi lên bờ mắt sâu
Tội tôi xẻ ván đóng cầu
Em ngờ cạm bẫy quay đầu bước đi
Phải không em, tiếng thị phi
Theo ta từ độ chưa gì với nhau
Thì em ăn chắc mặc lâu
Dòng sông êm ả biết đâu sóng ngầm
Em thà chối bỏ ân cần
Tôi về tập giả làm câm là vừa .

"
""

==========================

Mênh mông nỗi buồn

Người em còn đó hay không
Sao trong ta chợt mênh mông nỗi buồn
Từ em về lại bản buôn
Ta chờ con nước trên nguồn về xuôi
Em mang cơn lốc qua đời
Cuồng phong gió bão trong lời du ca
Em đi ta lại trầm kha
Niềm đau sa mạc cũng là vắng em .

"
""

==========================

Mắt lệ không cùng

Từ lúc anh về vùng biên ải
Em ở miền cao với bão bùng
Xa vắng lâu rồi chưa gặp lại
Có còn giữ vẹn mối tình chung ?
Ôi những dòng sông trôi về biển
Mang theo bao nỗi nhớ không cùng
Ngày mới sang mùa trời chớm lạnh
Giọt sương như mắt lệ rưng rưng.

"
""


Một chuyện tình không may

Món ăn hờ hững đũa buông xuôi
Bao ly cạn mãi dại bờ môi
Trăm điều muốn nói nhưng lời nghẹn
Tha thiết bao nhiêu cũng muộn rồi

Quán lạnh mình anh bóng đơn côi
Say sưa một bữa cuối trong đời
Điên cuồng muốn giữ thời gian lại
Đừng sáng cho ta khỏi mất người

Ly rượu giờ đây đứng lẻ loi
Chính tay ta rót, tự ta mời
Không ai bên cạnh khi ta uống
Rượu đổ chan hòa cũng thế thôi

Ai rót cho ta chén rượu đầy
Có ai nhắc nhở kẻo ta say
Ai trao khăn nóng khi sương lạnh
Ái ngại ta về dưới mưa bay

Sao lại gặp nhau mãi lúc này
Là lúc đời không thể đổi thay
Thuyền ai cũng đã qua sông nước
Tự dối lòng mình hạnh phúc đây

Xoay cốc trong tay cốc hững hờ
Mong tìm được lại vết son khô
Ghé môi ta uống trong nỗi nhớ
Ánh mắt em cười tựa giấc mơ

Nhưng đó chỉ là mơ đấy thôi
Vì mai ta cách biệt nhau rồi
Ngày sau khi trở về chốn cũ
Biết có cùng em được sánh đôi

Thôi tỉnh lại đi kẻ dại si
Cuộc tình mây khói tiếc thương chi
Quen nhau tháng bảy mưa ngâu lạnh
Tránh được làm sao cảnh biệt ly

Ba mươi ngày ấy thoáng qua mau
Một mối tình chưa vẹn với nhau
Saigon ơi sao ta về lại
Về lại làm chi nhận nỗi đau
....

Hôm nay đi giữa đất trời Âu
Chân bước lang thang dạ nhức đau
Người em ở lại quê hương đó
Chia bớt cho ta nửa gánh sầu.

"
""
==========================

Một ngày tại Bình Quới

Nắng chiều ấp ủ vòm cây
Nước lên từng chập cho đầy nhớ mong
Cánh bèo trôi dạt trên sông
Lục bình lặng lẽ theo dòng về đâu
Bóng dừa chen lẫn bóng cau
Chiếu lên ánh nước thắm màu xanh tươi
Saigon phía trước mù khơi
Chắc giờ thành phố một trời mưa bay
Người em bên ấy có hay
Vắng em nên trọn một ngày u mê
Để đêm che lấp lối về
Bước chân theo ánh đèn quê nhạt mờ

Giã từ Bình Quới mộng mơ
Ta tìm em đến bao giờ mới thôi.

"
""

==========================

Một thoáng qua đời

Anh về xứ lạ quên người
Còn em ở lại một đời nổi trôi
Đôi ta cách biệt phương trời
Niềm đau gói chặt trong lời từ ly
Dặn dò nhau hãy quên đi
Những giờ êm đẹp, những khi ngậm ngùi
Cố đi cho hết quãng đời
Tháng năm rồi cũng nhạt phôi cu

  View Printable Version 

Trường Ca Cuộc Tình Đánh Mất

Thơ Trường Ca Cuộc Tình Đánh Mất

Phải ta vưà mất cuộc tình
Phải em chôí bỏ chuyện mình hay không
Ừ thôi như thế là xong
Để cho em khỏi bận lòng vì ta
Hạt mưa rơi ướt mái nhà
Mưa trên phố vắng, mưa sa trong hồn
Ừ thôi xin cứ giận hờn
Trong ta còn đó nỗi buồn chơi vơi

Có ăn năn, cũng muộn rôì
Có hôì tâm cũng mất người mất ta
Còn đây những giọt mưa sa
Rơi rơi trên mắt nhạt nhòa trong đêm
Biết là không tưởng, vẫn tìm
Nghe đdường tên nhọn qua tim mệt nhoài
Ddâu đây có tiếng thở dài
Một vùng tâm tưởng lạc loài không ngăn

Nằm đây xa lạ chiêú chăn
Nằm nghe mệt mỏi trào dâng qua đời
Em đi còn lại mình tôi
Nói gì đi nữa cũng côi cút mà
Còn đâu thân thể ngọc ngà
Còn đâu môi mắt thiết tha ân tình
Vẫn chờ, chờ đến bình minh
Ánh đèn tỏ nhạt soi hình ảnh em

Bao lần độc thoại trong đêm
Chuyện trò với ảnh, mong tìm hương xưạ
Hôí bao nhiêu, vẫn chưa vưà
Nói bao nhiêu, cũng bằng thừa thế thôi
Lại đi, đi hết đường đời
Còn nghe trong nỗi ngậm ngùi có tạ
Kiếp người còn chút sát na
Cõi dời vô lượng nhạt nhòa mảnh trăng

Bàn tay hứng ánh nguyệt rằm
Còn chưng biết lỗi ngã tâm bất tường
Tận cùng bát nhã nỗi buồn
Tưởng là không tưởng hiện trường vẫn đây
Tịnh hề vô tận về đây
Thâý trên bức vách dần phai bóng mình.
Này thôi, trời sắp bình minh
Sao còn thức trắng, tội tình biết bao

Chuyện mình nay đã hư hao
Lạc loài tâm tưởng từ bao lâu rôì ?
Trong anh đã tắt tiếng cười
Em sâù mi mắt rã rời cơn mê
Cuộc tình chẳng biết quay về
Mỗi ngươì bước một bên lề nhân gian.
Hồn trôi về chốn ngút ngàn
Dù thân được vớt, điêu tàn nội tâm

Có chăng lời nói âm thầm
Chôn tình yêu đã chết dần trong tạ
Nhìn gương chỉ thâý lạ xa
Đưa tay vuốt mặt biết là tôi đây
Nét hằn năm tháng hao gầy
Trong đôi mắt dại còn đầy bóng đêm
Thiêú em ... em biết không em
Thiêú em ... là cả một niềm đắng cay

Từng đêm mộng mị liêu trai
Thâý người áo trắng tóc dài giống em.
Đêm ôm chiếc gôí thơm mềm
Giật mình cứ ngỡ còn em bên mình
Ngoài kia hé ánh bình minh
Lại thêm ngày nữa cuộc tình bay xa
Nhớ em tim óc mù lòa
Nhớ em và những ngày qua địa đàng

Giờ đây còn lại điêu tàn
Anh nằm bên nỗi hoang mang dâng đầỵ
Trong làn sương khói mờ bay
Gục đâù anh nhớ lại ngày xa xưa
Cùng chung dãi nắng dầm mưa
Bao năm ân ái tình chưa trọn tình
Tội anh, tội bé, tội mình
Rưng rưng xem lại những hình ảnh em

Môi thơm, má thắm, tóc mềm
Em mang theo cả bao niềm ước mợ
Không em trăng khuất mây mờ
Diêù không nương gió, thuyền vô bến nàỏ
Em đi để lại lao đao
Anh say ngất ngưởng, không sao, quen rôì!
Hình như tiếng nghẹn vô thời
Hình như còn đó một trời mây giăng

Và đây lề lôí cõi trần
Mang theo để thâý tôí tăm con ngườị
Vẫn mây, vẫn nước, vẫn trời
Nào tâm vô lượng nào lời vị tha
Đời soi bóng dưới nắng tà
Chim bằng mệt mỏi cánh là đà xuôi
Bước chân phiêu bạt một đời
Dừng chân quán trọ rã rời tâm tự

Có còn không, chút nhân từ
Hay là tăm tôí ngục tù sân sỉ
Tôí lòng, tôí cả đường đi
Sáng lòng chân thiện từ bi quên người
Có đau thì cũng cố cười
Có buồn thôi cũng quên đời thế thôi
Người vui hạnh phúc lưá đôi
Còn tôi vẫn chỉ mình tôi trên đường

Dọn lòng tưởng nhớ mùi hương
Còn vương gôí mộng còn vương chăn hồng
Dâú yêu da thịt thơm nồng
Tưởng chừng mái tóc mây bồng còn đâỵ
Nằm nghe thương nhớ dâng đầy
Trong đêm thiêú một bàn tay dịu mềm
Gôí chăn vương vấn dáng em
Nhìn sang bên cạnh chẳng tìm thâý ai

Ôm chăn nén tiếng thở dài
Vườn sau thoang thoảng hoa nhài hoa ngâu
Tình ơi, tình ở nơi đâu?
Bóng soi trên vách, ánh dâù hắt qua
Ta về chôn cất tình ta
Trùng dương dậy sóng phía xa xa vời
Niềm đau che lấp tiếng cười
Thân trầm tích thạch nghe đời vu vơ

Này em thôi hết đợi chờ
Con thuyền vô định chẳng bờ bến nao
Biết sao,
hỏi tại vì sao ?
Thôi, không cần biết,
chỉ đau đớn hoài
Mộ bia nào phải bên ngoài
Mà trong tim âý chôn dài đơn côi
Không còn gì nữa thì thôi
Cho tôi đem dâú tình tôi muộn màng

Từ em bỏ bến sang ngang
Thân côi tiều tụy quan san kiếm tìm
Mịt mùng cánh hạc đường chim
Hỡi em có phải chuyện mình thế thôi
Còn đây lẻ bóng trên đời
Cây khô gãy rụng lá trôi ngút ngàn
Còn đây anh nỗi hoang tàn
Đêm đêm trăn trở bàng hoàng đóng khung

Bây giờ tình âý mông lung
Biết đâu chẳng có ngày chung cuộc tình
Thôi em giữ lâý chuyện mình
Bích Câu Kỳ Ngộ trong hình ảnh xưa
Ngoài kia tí tách hạt mưa
Bóng cây còn đó, người chưa quay về
Thì xin tâm niệm một bề
Coi như là đã ước thề trong mơ
Có ngày nôí lại cung tơ
Dưới vầng trăng mộng, trăng mơ hợp hòa

Có ta hay chẳng có ta ?
Có không không có đều là vô vi
Xác thân đó, tấm bao bì
Cần từ tâm, chẳng cần chi dáng hình
Cạo đâù mong bớt nghiệp tình
Thâý tâm bất tịnh, thâý mình khó tu
Đời mê muôi, chốn lao tù
Trả cho hết nghiệp đền bù kiếp tơ

Chữ tình cùng nghĩa bơ vơ
Là thương là nhớ là chờ đợi thôi
Từ em quay gót ngọc rôì
Tôi đi tìm lại tình tôi bẽ bàng
Em về trên đó mây ngàn
Tôi đi tìm ánh trăng vàng năm xưa
Nhạt nhoà ảo ảnh đêm mưa
Bước chân phố vắng rất thưa bóng ngườị

Mây ơi sao lấp khung trời
Chim oanh thôi hót những lời véo von
Người thôi cất tiếng cười dòn
Lệ lăn ngọc diện phấn son nhạt nhòa
Ta về hỏi lại lòng ta
Chữ thương xót có phải là chữ yêu
Đời ta đã lắm cô liêu
Nào đâu dám để tiêu điều mắt nai

Ba sinh đọng lại ngần này
Hôì tâm biết khổ còn đầy ăn năn
Từ em cắt môí tơ tằm
Thuyền quang một bóng chiêú chăn võ vàng
Anh về diện bích tu thân
Nặng lòng vì những lỗi lầm mà đau
Chẳng thà đừng biết gì nhau
Mỗi người khác một nhịp câù cứ đi

Thương yêu tha thiết làm chi
Ngày chia tay âý có gì đau hơn.
Chiếc ghe chìm dưới dòng sông
Mà sao vẫn ở trong lòng không buông
Một người về lại trên nguồn
Một người ôm trọn nỗi buồn thiên thu
Nghiệp tình dù có đi tu
Chắc còn khó thoát, ngục tù man man

Xin em từ bỏ dôí gian
Chừa bông hoa trắng để tang môí tình
Có gì đâu, chuyện chúng mình
Qua nhanh như nụ hoa Quỳnh chóng tan
Đẹp trong vài khắc trăng vàng
Thì thôi cũng đã huy hoàng chốc thôi
Chiêú chăn còn ấm hơi người
Vết nhăn trên gôí nửa vời là đây

Giật mình tay kiếm vòng tay
ôm vào khoảng trống ngập đầy hồn hoang
Còn chăng là nỗi bàng hoàng
Người đi để lại muộn màng trong tim
Chỉ mong giọt nắng chóng lên
Xua đi đêm tôí triền miên một đờị
Niềm đau hủy hoại con người
Nằm trên máng cỏ thâý đời mây bay

Lạy cha con ở nơi này
Chờ ngày khổ ải, chờ ngày đóng đanh
Náng đan những sợi tơ mành
Hàng cây xanh ngắt rủ cành xum xuê
Chờ em, em nhớ quay về
Trong anh chín nỗi tái tê ngậm ngùi
Gió xuân thổi nhẹ trên đôì
Cớ sao người vẫn còn ngôì nơi đây

Anh về che dâú hình hài
Thu người như một bào thai đợi ngày
Mây hồng trên âý còn bay
Còn thương tiếc mãi những ngày có em
Phải chăng giọt nắng bên thềm
Cũng hiu hắt đọng chút thiền từ đây
Có niềm hạnh phúc trong tay
Mất rôì mơí hiểu tình này hư không

Từ em đã thốt giận hờn
Ta nghe cây cỏ cũng buồn cho ta
Cánh đồng thiêú hạt mưa sa
Ta lêù bêù kẻ đắm phà trên sông
Sóng trường giang, sóng trong lòng
Cuốn niềm thương nhớ phiêu bồng về đây
Rôì trong từng mỗi cơn say
Tên em gọi mãi khô gầy hồn ta
Đầm đìa những hạt mưa sa
Lăn lăn trên má, nhạt nhòa lệ tuôn

Mưa rơi thành thác trên nguồn
Hỏi em bỏ lại tình thương nơi nào
Tại anh? ... tại bé? .. tại saỏ
Để cho nồng thắm tan vào giá băng
Trả em ân ái tơ tằm
Trả em lại những tháng năm tuyệt vời
Anh về trên đỉnh mù khơi
Gió sương đâù núi gọi hời trăng thanh

Trên đường đơn bước độc hành
Có khi nhớ quá lòng anh lại buồn
Nhớngày đi, đổ mưa tuôn
Em đưa anh đến đâù đường, lệ sa
Hai hàng trên má ngọc ngà
Anh hôn lên mắt xót xa ngậm ngùi
Lệ em thấm ướt bờ môi
Anh nghe mằn mặn, thương người thương thân
Giờ đây sương tuyết phong trần
Nhớ em chỉ biết gọi thầm thế thôị

Từ đây cánh hạc xa vời
Từng đêm giấc mộng thâý đời vô vi
Hôm nào rượu tiễn người đi
Rưng rưng giọt ngọc biệt ly chén này
Mang mang một cõi trời tây
Người con gái âý giờ đây qua đò
Thế là đứt một đường tơ
Mịt mùng cố quận đôi bờ vấn vương

Nắng chiêù chênh chếch hàng dương
Ddất trời như cảm niềm thương nhớ người
Em, miền sóng biển ngàn khơ i
Anh, trầm tích thạch một đời hoang vu
Em về tâm điểm vũ tru
Anh còn đi giữa sương mù viễn lai
Quanh đời còn, mất dâú hàỉ
Thì thôi nhé, cứ miệt mài ngày xanh

Cây khô thiêú lá trên cành
Lá rơi về cội cho đành từ ly
Say sưa trong nỗi sâù bi
Bóng dài nghiêng đổ đường đi đọa đầy
Tìm đâu lại được những ngày
Hương tình như mật làm ngây ngất hồn
Em đi để lại anh buồn
Trong làn gió thoảng nghe dường hư hao

Đêm đêm tìm một ánh sao
Tưởng như ánh mắt hôm nào thiết tha
Ddường anh đi, nắng nhạt nhòa
Đường em xác pháo trải hoa trên thềm
Anh như là một ngươì điên
Đưa mình vào chốn triền miên mây mù
Đơì coi như môí phù du
Trả em một chút vô tư năm nào

Nghe tê dại mỗi tế bào
Ngươì đang tâm thế, cắt vào tim ta
Vẫn yêu người, dẫu kiêu sa
Làm như chẳng có hề qua cuộc tình
Đúng rôì chuyện của chúng mình
Chỉ là không tưởng như hình bóng xa
Ngày xưa thân ái mặn mà
Giờ đây quay gót chân ngà phụ anh

Ddâu rôì là những ngày xanh
Những chiều gió lộng song hành bên nhau
Phải rôì, anh lỡ chuyến tâù
Nên em tâm tuởng nhạt màu sắt son
Còn đây tràn ngập cơn buồn
Mênh mông bến nước thâý nguồn nơi nao
Anh đi gió bụi phương nào
Đôi khi dừng bước nao nao cõi lòng

Nhớ sao là nhớ dòng sông
Bên bờ hoa mộng cỏ bồng vương chân
Từ em mất cả ân cần
Tiếc làm chi nữa chỉ ngần âý thôị
Phong trần áo bạc bờ vai
Mà sao tâm tưởng vẫn hoài nhớthương
Ngày xưa chung một bước đường
Ngay trong làn gió cũng hương ái tình

Giờ tôi một bóng một hình
Lại đi trong nắng bình minh hé dần
Còn trong ký ức âm vang
Tiếng người như vẫn bàng hoàng quanh đây
Sâù theo giọt nắng lên đầy
Cõi lòng sa mạc đợi ngày mưa sa
Ừ thôi cứ phụ tình ta
Quên rôì em ạ, cũng là thế thôi

Mình tôi một bóng quanh đời
Nhiêù khi tắt nắng vẫn ngôì thật lâu
Chờ em, chờ suốt canh thâu
Bóng chim tăm cá để sâù lên ngôi
Chờ em, sắp sáng nữa rôì
Vầng trăng sắp nhạt, mặt trơì sắp lên
Thế rôì lại hết một đêm
Người vô tình quá ngập thêm đọa đầy

Thôi em lời chót là đây
Anh nghe tù ngục nơi này đáng chi
Chào em lần cuôí, tôi đi
Cho nhau còn một chút gì nữa thôi
Chỉ còn bóng ảo quanh tôi
áo như sương khói, mặt ngơì ánh trăng
Từ em về phía xa xăm
Tôi hoài kéo những sợi tằm dệt mơ

Dù em chẳng biết đợi chờ
Tôi đem thương nhớ đắp bờ quạnh hiụ
Chôn sâù dươí vực cô liêu
Cuộc tình đánh mất, người yêu ngút ngàn
Tan rôì một giấc mơ vàng
Bàn tay khô héo, ngỡ ngàng mắt mi
Người đi, đành để người đi
Biết người còn kỷ niệm gì trong tim

Thì thôi ta chẳng đi tìm
Thà rằng diện bích đắm chìm hư không.
Bóng ai nghiêng đổ trên đường
Dừng chân dưới ánh tà dương nhạt nhòa
Chiêù qua lại một chiêù qua
Nỗi buồn, không có em là hắt hiu
Từ em xa vắng tiêu điêù
Lòng anh như những cánh diêù đứt giây

Này em trống vắng là đây
Cô liêu trong nỗi hao gầy đọa thân
Phải rôì em đã sang ngang
Và anh đã trải trăm ngàn đắng cay
Cuôí đời còn lại gì đây
Từng đường chỉ nát bàn tay muộn phiền
Có khi tỉnh, có khi điên
Khi lao vào nỗi triền miên u hoài

Cố quên ngày tháng lạc loài
Chỉ còn kỷ niệm miệt mài không nguôi
Còn đây một chút xa vời
Gửi theo cơn gió ra khơi tiếc nàng
Còn chi nưã, chỉ muộn màng
Một người nghe nỗi bàng hoàng thấm sâu
Cầm như nước chảy qua câù
Anh từ nay gói môí sầu làm quên

Có đêm trằn trọc không yên
Trải qua những lúc không tên nhạt nhòa
Giờ em là vợ người ta
Còn anh một bóng bôn ba xứ người
Ddời anh đánh mất tiếng cười
Những lằn trên trán hằn thôi vết buồn
Từ em quay gót như thường
Không gian văng vẳng hôì chuông vọng về
Trên tay còn lại ê chề
Một vùng gió lạnh chưa hề bao dung.

Lánh mình ốc đảo không cùng
Ăn năn vách đá, yên lòng hồ nghi
Chợt nghe tâm tưởng vô nghì
Còn chăng một nhúm từ bi để dành
Như dòng suôí chảy trên ngàn
Nghe niềm thương nhớ dâng tràn tim tôi
Dâú xưa, hương cũ lưng đôì
Còn đây bao nỗi bôì hôì vấn vương

Một lần yêu, một lần thương
Tâm tư sâù mộng, con đường lẻ loi
Bờ hồ soi bóng đơn côi
Tôi nghe tôi nói với tôi một đài
Nắng còn vương, nước cuốn hoài
Bến còn nghiêng bóng, em ngoài tầm tay
Chiêù sông, con nước dâng đầy
Hình như có tiếng thở dài nhẹ rơi

Biết buồn thì cũng thế thôi
Sao lòng ta cứ ngậm ngùi mang mang
Lá xanh rôì cũng úa vàng
Tình nào mà chẳng phai tàn tháng năm
Nước sông lên xuống thăng trầm
Tâm hồn nào có thăng bằng được đâu
Lòng anh như đáy giếng sâu
Em nào thâý được nỗi sâù anh mang

Ngày xưa trong những chiêù vàng
Bên nhau chung bước nắng tràn tóc thơm
áo em theo gió bay vờn
Bây giờ đừng hỏi ai buồn hơn ai
Xót xa tràn ngập đêm dài
Yêu nhau chi để u hoài cho nhau
Thì coi như lỡ chuyến tàu
Có ai hiểu được tình sâù thiên cơ

Gió đưa chiếc lá ơ hờ
Ngập ngừng khẻ đậu trên bờ hoang vu
Hôm nay trơì đã sang thu
Biết em bên chốn sương mù có vui
Hay còn những nỗi ngậm ngùi
Môí tình trong trắng chôn vùi tâm tư
Cung đàn đã lỡ đường tơ
Còn chăng là nỗi thẩn thờ trong tay

Tình hư ảo, mộng hao gầy
Em về trong nắng, dáng đầy kiêu sa
Tiếc em tâm tưởng mù loà
Chôí từ kỷ niệm như là chưa quen
Thôi đành cứ để em quên
Tôi buồn tôi nhặt từng viên sỏi vàng
Đắp thành nấm mộ bên đàng
Một tuần hương lửa, để tang môí tình.

------------------
Phạm Doanh

  View Printable Version 

Thoáng một chút Thiền

Thơ Thoáng một chút Thiền
Posted by Phạm Doanh

Ma trận

Người từ ma trận vào đời
Quẩn quanh cũng chẳng thoát rời sợi dây
Phải chăng thực thể là đây
Hay ngàn ảo giác giăng đầy thần kinh
Đôi khi ngờ vực chính mình
Có hay không có, tâm linh mịt mùng
Suốt đời mong một tiếng cồng
Rền trong trí não, giải công án này.


Phạm Doanh
_________________________________________________________________


Tà Niệm

Xếp chân làm bộ như thiền
Mà nghe tà niệm còn nguyên đáy lòng
Bóng hồ ly, gió lạnh phòng
Thướt tha áo mỏng ngực trần lả lơi
Bài kinh học mãi quên lời
Vòng tay thèm một thân người mảnh mai
Hình như trời sáng bên ngoài
Nhắm hay mở mắt cũng hoài công tu.

Phạm Doanh
_________________________________________________________________


Ta từ đâu, ta về đâu

Ta từ vô ý đất trời
Ngẫu nhiên cha mẹ, vào đời láo lơ
Năm mươi năm lẻ đến giờ
Trong từng hơi thở nghi ngờ bản thân
Cuối đời viễn mộng phù vân
Ngẫm ra mọi sự chỉ ngần ấy thôi
Bụi tro, tro bụi tái hồi.

Phạm Doanh
_________________________________________________________________

 

Còn dư chất người

Ngồi đây đếm lại nợ nần
Có phần trả được, có phần còn đeo
Có phần bỏ lại sau đèo
Quay lưng dấu mặt chạy theo ảo huyền
Mây mù che mắt triền miên
Chút tâm tưởng để lạc miền hoang vu
Suốt đời là giấc mộng du
Tỉnh ra nhìn lại còn dư chất người .


Phạm Doanh
_________________________________________________________________

 

Cần chi

Có băn khoăn cũng thế thôi
Một lần đi lạc, một đời quanh co
Ngổn ngang trăm mối tơ vò
Ngồi đây tháo gỡ trong giờ hăm lăm
Rượu cần đã hết sủi tăm
Bụi tre già đã hết mầm lá non
Những điều ước vọng không tròn
Gom vào một chỗ, tưới cồn ...
...
bật diêm.

Phạm Doanh
_________________________________________________________________


Hội Ngộ và Phân Kỳ

Như hạt mưa trên chiếc lá xanh
Vỡ tan theo ngọn gió rung cành
Một chút tư duyên vừa lắng đọng
Chỉ còn vệt nước thoáng mong manh

Mây vương đầu núi chẳng dừng lâu
Nên lúc chia tay chẳng biết sầu
Trong mây đã chứa mầm ly biệt
Hội tụ rồi phân tán nơi đâu

Trong ngàn bong bóng nước mưa trôi
Có bao nhiêu chiếc hợp thành đôi
Và bao nhiêu chiếc còn đơn độc
Dù có đi chung đến cuối đời.

 

Phạm Doanh
_________________________________________________________________

Nếu mai từ biệt cõi đời

Nếu mai từ biệt cõi đời
Chẳng cần chi cả, chỉ mồi lửa thiêu
Hành trang cũng chẳng mang nhiều
Áo quan để chứa bao điều đắng cay
Đặt tôi nằm sấp xuôi tay
Để tôi khỏi thấy những bày thú hoang
Đốt xong còn nắm tro tàn
Cho theo ngọn gió ngút ngàn chân mây .

Phạm Doanh
_________________________________________________________________


Giấc mơ hóa bướm
I.

Ừ,
biết trần gian
đã bạc lòng
Ừ,
ta về
tắm ánh trăng cong
Thân hình trần tục
phà hơi khói
Chiếc bóng vô thường
động nước trong
Nhắm mắt
chối xua
ngàn ảo giác
Trầm mình
gột rửa
vạn tà dâm
Tỉnh lai giữa đám người di động
Hồ điệp cơn mơ chợt đứt dòng.

II.

Chập chờn bay,
bướm chập chờn bay
Ngất ngưởng say,
người ngất ngưởng say
Hồ điệp phiêu du đời lãng tử
Triết nhân ngờ vực giấc mơ ngày
Bồn vang trầm vọng
ru hồn lạc
Đàn gẩy tình tang
vỗ dáng gầy
Quên cả lời kinh, quên tụng niệm
Sóng bồi
cát lở,
mỏi bàn tay .

III.

Ánh đèn thoi thóp cạn dầu,
lay
Đom đóm vu vơ
chấm phá thay
Trong cổ quan tài
người
trá tử (*)
Trên bàn hương án
khói
không bay
Người: nằm mộng ngỡ thành thân ấy
Bướm: lạc hồn nghi hóa phận này? (*)
Ta: bỏ không màng công án nữa
Vang rền
tiếng vỗ
một bàn tay .


(*) Trang Tử giả chết và tự vấn

-------------------------------------------------------------------------------
Ta,
Người chưa diệt chữ tình
Mong gì ngộ giác
Giữa thinh không này .

Phạm Doanh


_________________________________________________________________

Bên hồ con vạc kiếm mồi
Lưỡi câu không móc
người ngồi an nhiên
Công danh chẳng vướng muộn phiền

lăn tăn lội
cảnh
thiền như thơ
Nước trong, trong vắt đáy hồ
Một ngày lắng đọng, một giờ quên trôi
Nhạt dần ánh nắng sau đồi
Giật mình,
điếu thuốc trên môi
lửa tàn.


Phạm Doanh

_________________________________________________________________

Thoát

Hình như đời mất thăng bằng
Càng ôm kinh điển càng gần lối mê

Người ơi còn chi nữa mà chưa về ẩn dật
Còn đam mê mải miết mộng công hầu
Đã bao năm dòng nước chảy qua cầu
Và mái tóc trên đầu giờ nhuộm muối

Thành trung nhật tịch ca chung khởi (*)
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền (**)
Năm canh nằm trăn trở giấc không yên
Có chợp mắt lại hoang vu ngàn dị mộng

Người tháo ấn, từ quan, rời ảo vọng
Rồi khuất vào mây núi giữa miền cao
Không màng câu hỏi vì sao.

__________________________________________________
(*) Trong thành ban ngày vắng trống chiêng. Thơ Đường Thẩm Thuyên Kỳ
(**) Nửa đêm tiếng chuông vọng đến thuyền khách. (Trương Kế)

Phạm Doanh
_________________________________________________________________

Hoa viên kiến tuyết tình
Độc ẩm đáo thiên minh
Bắc phong xuy thanh trúc
Lạc diệp há hậu đình.

Phạm Doanh


Dịch nôm

Vườn hoa ngồi ngắm tuyết tan
Một mình uống mãi cho tàn canh thâu
Gió phương Bắc thổi trên đầu
Cành tre, lá rụng phía sau mái đình.

_________________________________________________________________

Haiku

Haiku về Thiền như một viên đá ném (hay không ném) xuống mặt hồ phẳng lặng. Ném là Thiền mà không ném cũng là Thiền, miễn là (không) thấy được vòng đồng tâm.

Hành động cầm dùi đánh vào chuông cũng có cùng ý nghĩa với việc không dùi không đánh vào chân không.

Haiku không phải là một phim bộ dài dòng mà là một tấm ảnh chụp lấy một khoảng khắc, một trừu tượng, một tư duy, nên nhiều khi vài chữ cũng đủ. Cái hay và khó hay của Haiku là ở chỗ đó. Đọc một bài thơ Haiku hay như nghe một tiếng khánh cô đọng thật ngắn gọn nhưng ngân nga, để lại ấn tượng lâu trong tâm hồn người.


1.
Con hạc hồng kiêu sa
Trầm mình trong dòng suối nước nóng
Chỉ còn lại bộ da

 

2.
Người chiết tự trong đêm
Chữ bình tâm loay hoay xếp mãi
Quên ngày mới vừa lên

 

 

3.
Ngư ông không dụng mồi
Con Koi bạc chưa hề sứt mép
Chiều nay về cơm chay

 


4.
Xếp chân mong thiền tọa
Ruồi đậu bàn tay, vỗ bàn tay
Tâm tịnh mất khi nàỵ

 


5.
Khua nước xóa tan hình
Dễ hơn đập tấm gương soi mặt
Mình chẳng tự mê mình.


6.
Che mặt trời năm ngón
Có hai tay cũng giống một tay
Chẳng thấy đến lông màỵ

 

7.
Con chim ưng mỏi cánh
Tạm dừng chân trên ngọn đỉnh trời
Nhìn về phía xa xôi .

 

8.
Cò trắng đứng một chân
Đại thử thử đại, đại thử dại
Túi trước bụng trống không.

 

9.
Người Trang Tử vỗ bồn
Ta từ nhỏ một đời nghi hoặc
Cogito, ergo ?

 

10.
Giá áo và túi phân
Vùng kinh điển đốt hoài chẳng hết
Về đi, tập đánh vần!

 

11.
Tình như hạt mưa rơi
Rơi trên mặt đất, thấm lòng đất
Có khi thấm lòng người .

 


12.
Nước chảy đá cũng mòn
Ta góc cạnh từ khi nhập thế
Nay thành viên sỏi tròn.

 


13.
Nhắm mắt và mở mắt
Nội tâm, ngoại giới tiếp liền nhau
Nơi nào ít khổ đau ?

 


14.
Tiền thân dù bồ tát
Hậu vận trăm năm vẫn mịt mùng
Bây giờ là túi cơm.

 


15.
Mùa thu cành thay lá
Con rắn già biết cách lột da
Nhưng Trịnh Công Sơn chết.


16.
Lữ khách đứng trên cầu
Nhìn nước lũ cuốn đi ảo vọng
Hỏi sao bóng không trôi.

 

17.
Tay khoanh vòng Thái Cực
Chút nhân duyên để lọt ra ngoài
Tình ơi là tình ơi.

 

18.
Hạt sương trên cánh hồng
Cành Bonsai nghiêng về phía nắng
Giọt nến đọng đêm qua.

 


19.
Bôn ba tìm cõi Phật
Giữa đường vứt trái tim tên cướp
Chết thành con bìm bịp.

 

20.
Tượng gỗ chùa Tây Phương
Niềm khắc khoải hằn lên nét mặt
Niết Bàn là thế ư ?


21.
Người lên núi định thiền
Nghe gọi tên vẫn còn quay lại
Khi nào mới vô danh?

 

22.
Khoanh hai tay bái Sư
Phật đứng tránh sang không nhận lễ
Hai tay bái hư không.

 

23.
Đến cổng chùa nghe đạo
Sư trụ trì bế môn tiễn khách
Phật cả cười Phật thăng.

 

24.
Quay nhanh vòng Bát Quái
Muốn hoà tan Lưỡng Nghi thành Thái Cực
Cửa nào là cửa Khôn?

 

25.
Đi cùng Sư bái Phật
Cửa đóng, Phật từ tâm nhắn nhủ:
"Kiếp sau đến một mình!"

 

26.
Buổi sáng nhìn sang cạnh
Cám ơn đời vì vẫn có em
Mùi cà phê thơm ngát

 

27.
Cứ mỗi độ vào thu
Lại cùng Thanh Tịnh đi đến trường
Và ngâm Lưu Trọng Lư

 


28.
Cư sĩ hỏi Thiền sư
Khi nào là giác, khi nào ngộ
Thiền sư nhổ nước bọt

 

29.
Cư sĩ hỏi bóng mình
Khi nào là giác, khi nào ngộ
Bóng lập lòe lặng thinh

 

30.
Một đời nguời tự hỏi
Khi nào là giác ngộ, khi nào ?
Cư sĩ, Cư sĩ ơi!


31.
Khuấy nước trong cho đục
Khi nào không soi thấy bóng mình
Là khi hết nắng trời.

 


32.
Chờ nước đục thành trong
Để nhận định ra chân bản ngã
Chờ bao giờ mới xong?

 


33.
Người da trắng, vàng, đen
Năm ngón tay, ngón dài ngón ngắn
Tro bụi chỉ một màu.

 

34.
Vẽ tranh không nhúng mực
Hoàng hạc bay ngang trời lặng gió
Hoàng hạc bay, mây trôi.

 


35.
Cứ muốn tả rừng thu
Lại thấy con nai vàng ngơ ngác
Đành thua Lưu Trọng Lư.

 

36.
Bên ngoài tuyết bay bay
Tình nồng ấm dù trời giá lạnh
Nên tuyết tan trong tay.

 


37.
Tình thôi hết ân cần
Gặp lại người ánh nhìn xa lạ
Ta về thành phế nhân.

 

38.
Đôi hài cỏ Basho
Ngàn năm dấu vết chẳng phai mờ
Tạc vào thiền, vào thơ.

 

39.
Tiếng dương cầm lạc điệu
Ngươì đánh và người nghe câm điếc
Không cần kẻ thứ ba.

 

40.
Biết cố công mài sắt
Có ngày cũng thành được cây kim
Nhưng nếu mua, nhanh hơn !

 

41.
Tiếng mưa đều trên mái
Tiếng xịch tắc xe mì bán dạo
Tiếng kinh cầu trong đêm.

 

42.
Hổ ba chân tr&e